Bạn đang ở đây

Bài dự thi "Yêu thương gửi mẹ" đầy cảm xúc

Mẹ à, giờ này mẹ đang chìm sâu trong giấc ngủ sau một ngày làm việc mệt mỏi. Còn con thì ngồi đây đem trăn trở trong lòng gửi vào từng con chữ trên màn hình vi tính. Con biết cuộc đời mẹ đã phải chịu nhiều thiệt thòi đắng cay, tủi cực vậy mà ông trời đã không thương mẹ, để mẹ có được đứa con đầu lòng tốt hơn con. Con biết mẹ buồn bao nhiêu khi trong ngày của mẹ, Quốc tế phụ nữ... các bà mẹ đều được con tặng quà, được con âu yếm yêu thương trong khi mẹ thì không có gì. Con muốn viết gì đó cho mẹ, muốn tặng mẹ một món quà sinh nhật thật ý nghĩa. Nhưng con vô dụng quá, con chẳng làm nên chuyện gì ra hồn và làm mẹ buồn rất nhiều.

Đôi lúc con ước ngày đó mẹ không sinh ra con để giờ đây mẹ không phải khổ như thế này. Con vẫn thường trốn vào phòng úp mặt xuống gối khóc thút thít như một đứa trẻ thơ dại khi bị điểm kém hay làm bài thi không tốt, thường suy nghĩ rất nhiều về những bộn bề xã hội. Con nhớ có lần con mắc lỗi, mẹ đã nói “Mẹ là người từng trải tại sao con không hỏi, suy nghĩ nhiều thì còn đau đầu nhiều”. Thật vậy! Con chưa hỏi mẹ bao giờ. Bản thân con trước giờ luôn tự lập. Con không quen tâm sự với ai kể cả mẹ.

Những gì con nghĩ thường nằm trong đầu hoặc được con viết lại trên giấy. Con tự cho mình là một cô gái mạnh mẽ, gan góc, không dựa dẫm vào bất kì ai. Khi còn nhỏ con đã chứng kiến cảnh mẹ khóc trong ngày ông mất. Tiếng khóc ấy đã ám ảnh con cho đến tận bây giờ. Sau này, những lần mẹ khóc phần lớn là khóc vì con, con gái mẹ tệ quá mẹ nhỉ! Nước mắt ấy không phải nước mắt của niềm vui, niềm hạnh phúc mà là nước mắt của niềm đau. Mẹ à, mẹ có biết đó là điều con sợ nhất? Mẹ à, con xin lỗi, dẫu con biết xin lỗi chẳng thể thay đổi được gì nhưng con tin mẹ đã mong nghe được câu ấy từ con. Mẹ từng hỏi con rất nhiều lần rằng “Nếu bây giờ mẹ chết con có buồn không?”. Những lúc ấy con chỉ muốn chạy thật nhanh đến một nơi mẹ không thấy con mà khóc thật to. Con biết con là một đứa bé vô tình, máu lạnh, nhưng con không vô can. Có những buổi sáng khi tỉnh dậy con nghĩ tới ngày mẹ xa con mãi mãi mà nước mắt từ đâu cứ giàn ra. Con thực lòng không dám mường tượng rằng nếu sau này không có mẹ ở bên con sẽ phải làm sao. Hôm nay con nhận được tin nhắn của mẹ: “Tình yêu đầu lòng của mẹ, mẹ luôn yêu con”. Hình như mẹ cũng như con, không thể nói bằng lời mà phải mượn đến con chữ, đều bất lực trước hai tiếng “yêu thương”. Mẹ yêu con, dù con có ra sao, có như thế nào mẹ vẫn nguyện che chở cho con cả cuộc đời.

Khi con ốm nặng, con chỉ biết nằm một chỗ chờ đợi sự chăm sóc của mẹ. Vậy mà khi mẹ ốm, mệt mỏi bao nhiêu mẹ vẫn đứng dậy làm việc vì con. Chỉ mong con sống tốt và chỉ mong cuộc sống sau này của con được tốt đẹp. Dường như con có lớn đến bao nhiêu thì trong mắt mẹ con vẫn là một đứa trẻ cần phải được nuôi nấng nhiều để tránh những vấp ngã không đáng trong cuộc đời. Đôi lúc con lại tự trách mình đã luôn để mẹ phải khổ vì con. Sau này, con mang chính cái yêu thương vô điều kiện trao cho bạn mình, con bền bỉ ở bên dìu dắt bạn đi qua con đường gian nan nhất nhưng bạn không nghe con nói mẹ ạ. Tự nhiên con thấy con giống mẹ còn bạn ấy giống con. Làm thế nào mà mẹ có thể kiên nhẫn với con được như thế? Có lúc con bất lực trước sự bướng bỉnh của bạn, con thấy nước mắt mình rơi lã chã không thôi. Mới chỉ một ít khó khăn con đã như thế, vậy mà mẹ lại có thể làm thế suốt mười lăm năm qua...

Nhân cách của con phần lớn ảnh hưởng từ mẹ. Mục đích sống của con có mẹ ở trong đó. Con nỗ lực vì con muốn thay mẹ gánh vác trọng trách nuôi dạy các em con lớn khôn trưởng thành, không để chúng phải chịu những đau khổ không đáng con từng trải qua. Con hứa với mẹ, mai này có ra sao con vẫn sẽ cố gắng hoàn thành trọng trách ấy. Cả đời này, con chỉ mong thấy ba mẹ và những người con yêu thương bình an, hạnh phúc. Vì thế, còn lại bao nhọc nhằn mẹ đừng lo mẹ nhé! Con sẽ giúp mẹ được bình yên bằng những hành động, con có thể làm cho mẹ với tất cả sức lực của mình. Mẹ à, con sẽ sống tốt, nhất định đấy! Dù gian khó, khổ đau cách mấy con vẫn sẽ vững tin vì con biết những điều ấy không là gì so với nỗi vất vả, tình yêu thương vô bờ của mẹ dành cho con. Con sẽ không để mẹ phải hối hận khi cảm thấy việc sinh con ra là quyết định sai lầm, để mẹ có thể tin tưởng vào cô con gái mẹ đã dành những năm tháng thanh xuân tươi đẹp để đổi lấy. Chỉ cần mẹ luôn ở bên con, tin tưởng con, ngự trị trong trái tim con, con nhất định sẽ sống tốt như mẹ vẫn mong đợi. Chỉ cần con có mẹ mà thôi. Đừng rời xa con, mẹ nhé!

Phạm Thị Hà Vy

Like để cập nhật nhanh nhất

Có thể bạn quan tâm